Đừng xa nhau nữa

Mã tin: 1457384 - Lượt xem: 148 - Trả lời: 0
Đặt tin VIP ngày: Soạn CV3 1457384 gửi 8777 (15k/sms. Mỗi tin + 24 giờ)
Đặt tin VIP tháng? Bấm vào đây
  1. phukiennhat
    Thành viên mới Tham gia: 03/02/2016 Bài viết: 557 Điện thoại: 0908359488
    Đừng xa nhau nữa

    Theo Dương Lịch, 23 tháng Ba là ngày giỗ của Huynh Trưởng Tâm Huệ Cao Chánh Hựu.

    Tôi chợt nhớ đến bài thơ viết để tiễn biệt anh và cũng để nhắc các anh chị em Gia Đình Phật Tử khắp nơi biết ngày anh ra đi. Bài thơ khá dài và kết luận bằng câu “Và đừng xa nhau nữa”.

    Tôi sinh hoạt đa dạng và trong nhiều lãnh vực, nhưng trong đời mình cho đến ngày giỗ anh bữa nay, Gia Đình Phật Tử là tổ chức duy nhất mà tôi phát nguyện áp theo lý tưởng. Ngoại trừ các sinh hoạt thường nhật trong cộng đồng nơi tôi đang sống, tôi chưa dự bất cứ một tổ chức không những chính trị mặc cả văn hóa, tầng lớp với tầm vóc nhà nước nào.

    nhân Đại Lễ Phật Thành Đạo năm 1962, cha tôi dắt tôi đến chùa Ba Phong, làng Mã Châu, Duy Xuyên, Quảng Nam để xin cho tôi được tham dự đội Đồng Niên của GĐPT Ba Phong.

    Liên trưởng đoàn trước hết của tôi là Huynh Trưởng Tâm Thanh Lê Thanh Hải. Trưởng Lê Thanh Hải rời đoàn để về sinh hoạt trong Ban Hướng Dẫn GĐPT Quảng Nam và năm 1963 được Hòa Thượng Thích Long Trí làm lễ thế khởi hành gia ở chùa Viên Giác, Hội An cũng với pháp hiệu Tâm Thanh. Cố Hòa Thượng Thích Tâm Thanh, Giảng Sư Viện Hóa Đạo GHPGVNTN và Cố Vấn Giáo Hạnh của GĐPTVN là một trong những kỳ duyên của ********* Việt Nam.

    Tôi bước theo duyên nghiệp hết sức nghiệt ngã của mình nhưng sau đó cũng về Viên Giác. Dưới bóng đa già và ánh trăng trong sân chùa Viên Giác, cố Hòa Thượng Tâm Thanh, Hòa Thượng Thích Như Điển, nhiều tăng sĩ và học sinh mồ côi như tôi đã lớn lên trong nhiều thời điểm khác nhau.

    Cách đây hơn 20 năm, một lần Hòa Thượng Thích Trí Chơn viếng thăm chùa Lục Hòa ở Boston, trong một buổi lễ, Trưởng Tâm Chí Trương Xuân Bảo khuyến khích tôi phát nguyện làm huynh trưởng GĐPT để giúp gầy dựng GĐPT sau những đổi thay của thời tỵ nạn. Tôi vẫn nhớ lời anh khuyên, hệ thống Gia Đình Phật Tử cần những huynh trưởng có điều kiện học hành cả trong nước lẫn nước ngoài để Hướng Dẫn các em sinh ra hay lớn lên ở hải ngoại.

    Tôi không dám nhận lời vì biết mình chẳng thể đảm đang thêm trọng trách. Tôi quá nhiều việc phải làm. Ngày đó tôi muốn viết nhiều về những vấn đề mà tổ quốc đang đấu tranh và các thế hệ trẻ cần được biết. Cánh cửa “đổi mới” dù hẹp cũng đã mở ra, bổn phận của những người cầm bút là phải soi rọi ánh sáng vào.

    Tuy nhiên khi lễ bắt đầu, Trưởng Tâm Chí vẫn xướng danh Thị Nghĩa Trần Trung Đạo. Tôi thẹn thùng đứng lên để nói vài lời. Đứng trước Tam Bảo oai nghiêm, với ánh mắt của HT Trí Chơn đang nhìn về phía tôi, Trưởng Tâm Chí và đồng bào Phật Tử đang chờ câu giải đáp, tôi không biết làm thế nào để nói lời chối từ. Hôm đó, tôi phát nguyện làm Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử. Một Huynh Trưởng trong GĐPT Viên Lạc tặng tôi chiếc áo đoàn. Từ đó đến nay, duyên nghiệp cuốn tôi theo nhiều ngả nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ tôi là Huynh Trưởng GĐPT và chỉ một tổ chức tôi có bổn phận với sự thịnh suy là Gia Đình Phật Tử.

    Trong những năm ở chùa Viên Giác, không trực tiếp dự sinh hoạt đoàn nữa nhưng ngủ bên cạnh văn phòng Ban Hướng Dẫn Tỉnh và sư phụ chúng tôi là Đặc Ủy Thanh Niên Tỉnh Giáo Hội nên tôi có dịp gần gụi với hồ hết các Trưởng GĐPT Quảng Nam cũng như từ trung ương đến thăm.

    Sau 30 tháng 4, 1975, chúng tôi như hai chiếc lá bị cuốn đi trong dòng đời đầy oan nghiệt nhưng vẫn không quên nguồn gốc.

    Anh em gặp lại nhau. Có một chút tủi buồn và cay đắng vì không phải trong sân chùa hay trong ngày họp trại mà tại một bịnh viện ở San Diego, nước Mỹ. Thằng bé chùa Viên Giác hiện giờ đã lớn. Bao mùa thu đi qua. Không ai nhận ra nhau nhưng anh nhớ từng chi tiết nhỏ trong những lần anh ghé Hội An.

    Anh Tâm Huệ, dù rất yếu đuối mỏng manh, không khóc và tôi cũng không. Không giọt nước mắt vui nhỏ xuống cho ngày gặp lại hay nhỏ xuống cho lần vĩnh viễn chia tay sắp sửa diễn ra. Chụp chung nhau một bức hình với nụ cười rất thật. Ánh sáng Hòa Tin Vui được thắp lên từ thuở Đồng Niên trong tâm hồn chúng tôi vẫn còn vẹn nguyên sau gần một đời người.

    Xem thêm :

    Pháp âm đồng vọng

    Gọi em

    Giọt tuệ

    Hoặc tại : https://phatphapungdungcuocsong.blogspot.com
    #1
backtop