|
|
|
Riêng chung!
Mã tin: 250161 - Lượt xem: 7316 - Trả lời: 357
 |
|
|
|
Tham gia: 08/03/11
Bài gửi: 2.688
Được thích: 635
Uy tín: 52
|
Ta có ngày chủ nhật
In dấu giấc mơ hoa
Đem gửi vào ký ức
Nghe ngày tháng nhạt nhoà.
-----------
Nắng hạ cháy vàng vây lối cũ
Niệm khúc chiều trải bóng giữa vòm hoang
Hoa sắc tang nở hồn trên cát trắng
Em có nghe khúc khích tiếng dã tràng?
-----------

-----------

-----------
Này chênh vênh con đường gấp khúc
Những khúc quanh ngã rẽ bao giờ
Chiều chênh vênh hoàng hôn ngấn nước
Khúc ca nào câu hát... chênh vênh
Người ơi đốt đi... cháy hết mình
Đôi lời vụng dại
Câu thơ chênh vênh thời con gái
Ánh mắt nào lúng liếng chênh vênh...
Thôi, quên đi
Người chẳng thể cuốn ta đi cùng chiều cơn bão lòng thổi thốc
Gió xoáy ta quay quanh vũ trụ người
Tung ta lên vùi ta xuống đất
Chênh vênh là thời gian được - mất
Hút sâu...
Chênh vênh Ta - Người - khoảng cách chênh vênh
Con thuyền tròng trành chở vội câu thơ ta
Chênh vênh nẻo về gấp gáp
Này hơi thở
Chờ ta theo với
Chênh vênh...
Chới với...
Làn môi!
-----------
Nắng chiều nay chưa tắt
Mây còn trôi lang thang
Chim trời quên mỏi cánh
Vui buồn đang ngổn ngang
Nắng chiều buông trước mắt
Ta nghe gió vọng về
Thì thầm bao hẹn ước
Vương vấn mảnh tình quê
Tờ lịch ngày xơ xác
Ngón tay in dấu tay
Lật qua rồi đếm lại
Không quên được tháng ngày
Em soi tìm hạt nhớ
Đánh mất giữa dòng đời
Gom vào chiều chủ nhật
Cùng nhau dệt thành lơì.
-----------
Đừng gặng hỏi em về những điều rất thật,
Như sau mưa nắng chợt ửng hồng.
Như sau gió bờ lau xanh nghiêng ngả,
Như sau chiều trăng đến tìm sao.
Đừng gặng hỏi em về những niềm đau,
Đã im bặt từ độ mùa trôi theo cánh gió.
Vai áo tả tơi đã sờn cơn run rẩy,
Qua hết rồi những đêm rét không chăn.
Đừng gặng hỏi em có còn nhớ hay chăng,
Khi thuyền đã dần xa mà chân chưa vội bước.
Trôi nặng nhọc giữa hai bờ lau lách,
Buông một cuộc tình hờ hững đôi vai.
Đừng gặng hỏi em về những ngày mai,
Khi em hiểu ngày hôm nay bầu trời đã khác.
Được gặp anh sau những mùa trăn trở,
Nắng theo về trong gió nhẹ tình em.
Đừng gặng hỏi em về "tình anh, em có biết?"
Khi trái tim chưa bại những phút nồng.
Khi biển sóng vẫn âm thầm vang hát,
Nơi em, hoa nắng rủ sang mùa...
-----------
Mênh mông trong cõi chiều vô định
Lạnh giá bâng khuâng bỗng nhớ nhà!
-----------
Có ai vì chiếc lá vàng bay
Mà tiếc thương cho số kiếp này?
Hạ đã qua hao gầy khắp lối
Thu vừa tới héo úa đầy tay
Hơi sương cứ ngỡ còn thao thức
Giọt nắng dường như vẫn ngủ say!
Xa lắm chân trời ... thương cánh nhạn
Bên vầng trăng lạc lối đêm nay!
-----------
-
Lần sửa cuối bởi mai hoang; 13/11/11 lúc 17:16
với lí do: Tự động gộp bài
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 17/06/10
Bài gửi: 1.778
Được thích: 222
Uy tín: 0
|
Vẫn kiêu hãnh ngẩng đầu cao ngạo
Vẫn cúi đầu tự nhủ phải cố lên
Trên trời cao ta là vì sao lẻ
Dưới mặt đất ta là kẻ cô đơn
Nỗi buồn ơi nếu người là vật chất
Ta là người giàu nhất thế gian
(sưu tầm)
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 02/11/11
Bài gửi: 217
Được thích: 24
Uy tín: 0
|
ta đi tìm, nửa hồn ta lạc lối..
nửa hồn kia ngơ ngẩn với sao khuya
ta cố tìm, sao hồn càng cô quạnh
nửa kia ơi, ta đã biết sai rồi
chờ ta nhé, dòng thời gian em hỡi..
đến khi nào em sẽ hiểu lòng ta...
một phút lo âu, một chút u sầu
em ở đó, đường sớm hôm sương lạnh
gió chướng sang mùa áo mặc ấm hay không?
.... nỗi nhớ lạc loài.
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 08/03/11
Bài gửi: 2.688
Được thích: 635
Uy tín: 52
|
Trích của tanglongvn8x
Vẫn kiêu hãnh ngẩng đầu cao ngạo
Vẫn cúi đầu tự nhủ phải cố lên
Trên trời cao ta là vì sao lẻ
Dưới mặt đất ta là kẻ cô đơn
Nỗi buồn ơi nếu người là vật chất
Ta là người giàu nhất thế gian
(sưu tầm)
Anh, lâu quá nhỉ?????????
Dạo này anh thế nào? làm ở mô? khỏe ko?
Có một thời vui vẻ đã đi qua
Ta tìm lại trong vần thơ lạc lối
Thấy vẹn nguyện như lúc ban đầu.
-----------
Tôi ra ngoài ngõ
Đón ngày của tôi
Thấy con chim nhỏ
Đánh rơi gió đồi.
Tôi sang chợ gạo
Đong một mùa no
Thấy người ta đói
Thật thà đem cho.
Tôi ra đồng xanh
Hái sương trên búp
Thấy nhựa đời tươi
Xôn xao mừng giúp.
Tình tang tôi hát
Ru ngày của tôi
Tôi gánh tôi vác
Xênh xang lộc trời.
-
Lần sửa cuối bởi mai hoang; 15/11/11 lúc 08:58
với lí do: Tự động gộp bài
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 08/03/11
Bài gửi: 2.688
Được thích: 635
Uy tín: 52
|
Bàn tay quen tìm níu chút yêu thương xa vời
Bàn chân quen tìm phố chia đôi
Vì một lần yêu mà dốc hết thơ ngây tâm hồn
Còn lại giấc mơ trầm buồn
Làn môi xinh mềm rũ ướt hơi mưa đêm về
Vùi trên gối lạnh giấc lê thê
Lòng chùng xanh xao nhìn nắng, nắng như đang phai dần
Ðể lại trống không một lần
Cơn yêu quá rồi còn tiếng hát cho em ru đời
Còn gió xanh mơn man cầu à ơi
Thơ ngây qua rồi còn ánh mắt bao dung em nhìn
Còn trái tim đâu ngờ em rất hiền
Rồi mai đây đời sẽ biết ơn em nhân từ
Rồi mai đây người sẽ vô tư
Và rồi mai đây tình sẽ đến bên em sum vầy
Tình lại thướt tha tràn đầy
Ðời mênh mông chào đón những con tim an hòa
Buồn đau xưa lùi hết ra xa
Một lần yêu thôi về thắp nén linh hương trong lòng
Và ngồi hát ca bềnh bồng
-----------
Có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
Có con người sống mà như qua đời.
Có câu trả lời biến thành câu hỏi
Có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới.
Có cha có mẹ có trẻ mồ côi
Có ông trăng tròn nào phải mâm xôi.
Có cả đất trời mà không nhà ở
Có vui nho nhỏ có buồn mênh mông.
Mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ
Mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió.
Có thương có nhớ có khóc có cười
Có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.
-----------
Có thành phố như giấc mơ im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông phẳng lặng.
Một dòng sông nước như gương lờ trôi…
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố ngày xưa, có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu, đã từ lâu, trôi qua…
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà.
Đến ga, xếp hàng mua vé:
Lần đầu tiên trong nghìn năm.
Có lẽ.
Cho tôi xin một vé đi Tuổi thơ.
Vé hạng trung –
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết! –
Biết làm sao!
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ….
Thành phố Tuổi Thơ – thành phố chuyện thần kỳ
Cơn gió đùa, tinh nghịch dẫn ta đi.
Ở đấy, làm ta say, chóng mặt
Là những cây thông vươn tới mây.
Là những ngôi nhà cao, cao ngất.
Và mùa đông rón rén bước trong đêm.
Qua những cánh đồng phủ tuyết trắng và êm
Ôi thành phố Tuổi Thơ – bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát –
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn đi xa…
Hãy tin!
Và thứ lỗi!
-
Lần sửa cuối bởi mai hoang; 15/11/11 lúc 09:38
với lí do: Tự động gộp bài
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 02/11/11
Bài gửi: 217
Được thích: 24
Uy tín: 0
|
Về Ư...
Tuổi thơ xưa, với vô tư, mát dịu
thoát trở về để lẩn tránh đau thương??
tuổi thơ ta..
một mình trong chiều lạ
nắng chảy dài, bãi cát trắng mênh mang
tuổi thơ xa, con đường mang mơ ước
nắng nhạt màu kí ức
bờ xa
biển mênh mang
nắng tỏa vàng trên làn mây nhạt
yêu thương miên man
ánh đèn vàng vọt
lại lặng lẽ đi về
con đường khuya vắng lặng
cô độc
niềm tin cháy bỏng
khao khát.... Bình Yên
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 08/03/11
Bài gửi: 2.688
Được thích: 635
Uy tín: 52
|
Có thể một ngày mình sẽ xa nhau...
Bởi vì anh? vì em? hay vì ai đó?
Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
Tìm đâu câu trả lời!
Có thể một ngày mình sẽ xa rời...
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày... mình không còn là của nhau
Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày... cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài!
Có thể một ngày... có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều "không thể" trong đời.
-----------
Ngày xưa, nó nghĩ hạnh phúc thật đơn giản, ví như cánh diều căng gió cuối chiều, như mùa xuân gặp nụ hồng thắm nở...........
Năm tháng trôi đi, nó thấy mình thật ngốc sao nhìn đời quá ư đơn giản, nó sợ vào những điều ko ngờ sẽ đến...........
Hạnh phúc là gì??????????
Nó thôi ko kiếm tìm câu trả lời vì giờ đây nó hiều cuộc sống này chẳng có gì vẹn nguyện và tất cả chỉ là tương đối.
-----------
"Chợt nắng chợt mưa lại chợt yêu
Nắng reo nắng nghịch nắng khổ nhiều
Chợt mù chợt gió chợt mưa nữa
Chợt sáng giờ đây đã chợt chiều"
-----------
Gửi chút nắng lẫn vào trong gió chiều
Có hơi ấm của một thời thương nhớ
Về nơi ấy của những ngày xa cách...
Gửi nỗi nhớ cùng những câu chuyện nhỏ
Bà vẫn kể dưới ngọn đèn hiu hắt
Về nơi ấy một thời ta đã sống...
Gửi chiếc nón có bài thơ em làm vội
Lời yêu thương còn vụng về quá đỗi
Về nơi ấy Che bóng những nỗi buồn...
-
Lần sửa cuối bởi mai hoang; 17/11/11 lúc 16:18
với lí do: Tự động gộp bài
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 02/11/11
Bài gửi: 217
Được thích: 24
Uy tín: 0
|
Anh nhớ em..
..............tìm em..
và về trong hy vọng...
đêm tối mịt mờ..
... lạnh giá ướp màu xanh..
-----------
đường về vắng, lang thang tìm dấu nhớ..
nỗi nhớ dịu dàng... nỗi nhớ Bình Yên..
Anh Yêu Em... Yêu Nhiều.....
Tin Anh nhé...
-
Lần sửa cuối bởi Noi Nho; 17/11/11 lúc 16:40
với lí do: Tự động gộp bài
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 08/03/11
Bài gửi: 2.688
Được thích: 635
Uy tín: 52
|
Tôi không có áo mưa, nên trốn mưa trong một quán nhỏ.
Cà phê mưa, chỉ có mình tôi cùng dãy bàn im lặng, và có lẽ cả hàng triệu giọt mưa nữa, ngoài kia. Chúng đang rơi để tạo nên tiếng đàn mưa, trên mái phố nghèo.
Cô bán quán ngán ngẩm vì trời mưa, nên tắt nhạc. Thế là thoát nạn. Bây giờ chỉ còn thứ âm nhạc thật sự, thứ âm nhạc tinh khiết của trời đất: nhạc mưa.
-----------
Vậy là tháng 11 đã về, khắp nơi rộn rã đón chào ngày Nhà giáo Việt Nam, còn nhớ, lúc sinh viên, cứ gần đến ngày này con bạn lại tặng một chậu hoa hoặc một con gấu bông nhỏ xinh rất đẹp, mắt cười tít của mày đấy.
Bây giờ nó lấy chồng xa, thỉnh thoảng mới gặp, và cái ngày này cũng chỉ còn trong kỷ niệm..............
-----------
Họ là hai người đàn ông xa lạ.
Cuộc sống vô tình đưa họ xích lại gần nhau, họ hiểu và cảm thông cho nhau vì ở họ có nhiều điểm giống nhau mà có lẽ những người thân của họ cũng ko thể hiểu được.
Họ là hai người người đàn ông cô đơn và đáng thương.
Những hạnh phúc đời thường ko thể làm vơi đi nỗi đau , sự mất mát và tổn thương trong lòng họ.
Rượu và thuốc đó là những người bạn thân nhất và họ chưa thể từ bỏ.
Nhìn họ tôi chợt cảm thấy niềm tin và hạnh phúc sao mong manh đến vậy?
-----------
-----------
Đôi lúc cảm thấy cuộc sống thật khó khăn, mọi thứ chẳng bao giờ chiều theo ý mình cả.
Mặc dù mình đã cố gắng, nhưng càng đuổi thì nó lại càng mất hút, chẳng biết đâu mà lần nữa. Tại sao con người lại có cảm xúc chứ? Nếu không có cảm xúc, nếu mọi việc xảy ra mà mình không có cảm giác gì thì sẽ như thế nào nhỉ? Vui cũng không biết mà buồn cũng không hay. Như thế chắc là tẻ nhạt lắm! Nhưng cảm giác chán nản mọi thứ, cảm giác chẳng muốn cố gắng nữa thì thật là tệ hại. Chỉ muốn đạp phá, muốn làm cho mọi thứ nổ tung lên, rồi lại muốn chìm xuống, không phải nghĩ ngợi gì nữa.
Nhiều lúc ước sao mình là một hạt bụi nhỏ để tan vào trong không khí, để không ai còn nhận ra mình nữa, coi như mình ko tồn tại. Như vậy có phải tốt hơn ko?
-
Lần sửa cuối bởi mai hoang; 18/11/11 lúc 10:05
với lí do: Tự động gộp bài
|
|
|
|
|
|
Tham gia: 02/11/11
Bài gửi: 217
Được thích: 24
Uy tín: 0
|
muốn nói với em điều gì đó, nhưng.. khó nói..
lòng vẫn tin, em sẽ hiểu, những điều mà anh không cần nói ra.
|
|
|
|
| TIN HOT |
Soạn: CV2 (mã tin) gửi 8777 để đặt tin HOT (mỗi tin +48h). |
Các từ khóa tìm kiếm: rao vat nghe an, rao vat ha tinh, sim so dep tp vinh, nha dat tp vinh, nha dat nghe an, tuyen dung tp vinh, tuyen dung nhan vien o vinh, viec lam tai thanh pho vinh...
|
|
|